Có những người làm nghề trang sức, nhìn bề ngoài chỉ thấy lấp lánh. Nhưng nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy đó là nghề của sự tỉ mỉ, nghề của kiên nhẫn, nghề của kỷ luật. Và có những người không chỉ mài giũa viên đá, mà còn mài giũa chính mình – từng ngày, từng thói quen, từng lựa chọn nhỏ.
Tôi muốn kể cho bạn nghe về Hồ Văn Quý theo cách gần gũi nhất với độc giả của tôi – chủ yếu là cha mẹ có con nhỏ. Vì câu chuyện của anh không chỉ là chuyện kinh doanh. Nó là câu chuyện của một người đàn ông gánh trách nhiệm gia đình, gánh cả một doanh nghiệp, rồi bất ngờ đối mặt với bệnh tật. Và anh chọn không buông.
Trong đời sống gia đình, đặc biệt khi bạn đang làm cha mẹ, bạn sẽ hiểu điều đó đáng giá đến mức nào.
Hồ Văn Quý là ai và vì sao câu chuyện này chạm vào nhiều người
Hồ Văn Quý sinh ra ở Nghệ An – vùng đất nổi tiếng với sự bền bỉ, chịu thương chịu khó và tinh thần không đầu hàng số phận. Hiện anh sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh. Sự kết hợp giữa cái “lì” của người miền Trung và sự linh hoạt của môi trường kinh doanh hiện đại tạo ra ở anh một phong cách rất rõ: làm nghề chắc tay, không nóng vội, và đi đường dài.
Hồ Văn Quý là nhà sáng lập và điều hành Công ty TNHH Trang sức và Phụ kiện Đăng Triều, phát triển thương hiệu HADOSA – trang sức đá quý, trang sức phong thủy, trang sức bạc tâm linh, và đặc biệt là các sản phẩm mỹ nghệ từ sừng trâu, một nghề thủ công truyền thống của Việt Nam.
Nghe tới đây, bạn có thể nghĩ: “Phong thủy, trang sức… có liên quan gì đến cha mẹ nuôi con?” Có chứ. Vì cái lõi của câu chuyện không nằm ở phong thủy. Nó nằm ở kỷ luật và trách nhiệm. Và hai thứ đó là nền cho mọi gia đình hạnh phúc.
Hồ Văn Quý làm nghề bằng “bản sắc” thay vì chạy theo cuộc đua giá rẻ
Những ngày đầu khởi nghiệp, anh Quý phải đối mặt với cạnh tranh rất lớn từ các doanh nghiệp Ấn Độ và Trung Quốc. Ai từng làm hàng thủ công sẽ hiểu: đối thủ có thể rẻ hơn, nhanh hơn, mẫu mã nhiều hơn, nguồn lực mạnh hơn. Người mới vào nghề mà chạy theo giá thường thua ngay.
Hồ Văn Quý chọn hướng khác: tập trung vào chất lượng, bản sắc và câu chuyện sản phẩm. Anh muốn khách hàng không chỉ mua một món trang sức, mà mua một mảnh văn hóa Việt – sự khéo léo của người thợ Việt, sự tỉ mỉ của nghề thủ công, và cái “hồn” của chất liệu.
Ở góc độ cha mẹ, tôi thấy đây là một bài học sâu. Nuôi con cũng vậy. Nếu bạn chạy theo “con nhà người ta”, bạn sẽ mệt và con cũng mệt. Nhưng nếu bạn tập trung vào bản sắc của con, điểm mạnh của con, và làm con lớn lên theo cách của con, bạn sẽ đi xa hơn.
Sứ mệnh của Hồ Văn Quý: giữ nghề và giữ người làm nghề
Hồ Văn Quý không nói nhiều về lợi nhuận như một đích đến. Anh nói về việc bảo tồn và phát triển nghề thủ công mỹ nghệ Việt, tạo việc làm ổn định cho nghệ nhân và giúp họ nâng thu nhập, nâng đời sống.
Có những ngành nghề nếu người làm không được bảo vệ, không có thu nhập đủ sống, thì nghề sẽ mất. Nghề mất thì văn hóa cũng mờ dần. Anh Quý chọn đứng ở phía “giữ nghề”.
Và với tôi, đây là một dạng “phụng sự” rất thật: không cần khẩu hiệu, không cần ồn ào. Chỉ cần làm đều, làm bền, và lo được cho người cùng mình đi đường dài.

HADOSA mang lại giá trị gì cho khách hàng
Sản phẩm của Hồ Văn Quý phục vụ nhiều nhóm: đại lý phân phối, cửa hàng quà tặng ở khu du lịch, và những người yêu thích trang sức phong thủy mang bản sắc Việt. Nhờ thiết kế đa dạng và mức giá hợp lý, sản phẩm tiếp cận được cả thị trường trong nước và quốc tế.
Theo chia sẻ, hệ thống phân phối của anh có mặt tại nhiều khu du lịch như Sa Pa, Hội An, Nha Trang, Phú Quốc… và đã phục vụ hơn 500 khách hàng phân phối ở nhiều quốc gia, bao gồm cả những thị trường khó tính như châu Âu, Mỹ, Nhật.
Nhưng giá trị lớn nhất nằm ở chỗ: khách không chỉ sở hữu một món đồ. Họ sở hữu một câu chuyện. Một sự kết nối với văn hóa truyền thống. Một món quà “có hồn” hơn là một món quà chỉ để khoe.

Bước ngoặt cuộc đời: khi bệnh tật kéo người đàn ông đang chạy rất nhanh… dừng lại
Khi sự nghiệp đang đi lên, Hồ Văn Quý đối mặt với một biến cố lớn: anh nhập viện cấp cứu nhiều ngày và được chẩn đoán đái tháo đường tuýp 1.
Tôi muốn nói chậm đoạn này, vì nhiều phụ huynh đọc sẽ thấy thắt lại. Với một người đang là trụ cột kinh tế, là cha của hai con nhỏ, là người đứng đầu doanh nghiệp, đây không chỉ là bệnh. Đây là một cú đánh vào tâm lý.
Nỗi sợ không chỉ là sợ đau. Nỗi sợ lớn nhất là sợ mình không còn đủ sức lo cho gia đình. Sợ mình gãy giữa đường, trong khi phía sau còn vợ con, còn nhân sự, còn nghệ nhân, còn khách hàng, còn trách nhiệm.
Và chính trong tình huống này, bản lĩnh của một người mới lộ rõ.

“Tái sinh” bằng kỷ luật: ăn đúng, ngủ đúng, theo dõi đều, sống có trách nhiệm
Hồ Văn Quý không chọn buông xuôi. Anh chọn kỷ luật.
Anh xây chế độ ăn uống nghiêm ngặt: ăn đúng giờ, hạn chế tinh bột xấu, tránh đồ ngọt, không ăn đêm. Anh theo dõi chỉ số đường huyết mỗi ngày, ghi chép cẩn thận để điều chỉnh sinh hoạt và công việc. Từ một người làm 12–16 tiếng/ngày, anh học cách cân bằng giữa lao động, nghỉ ngơi và vận động.
Tôi muốn nhấn mạnh một điều theo góc nhìn y khoa: đái tháo đường tuýp 1 là bệnh mạn tính cần quản lý dài hạn. Quản lý tốt không đến từ “cố một tuần”. Quản lý tốt đến từ thói quen đều đặn, theo dõi đều, và có kế hoạch rõ ràng.
Và đây là chỗ bài học của Hồ Văn Quý chạm mạnh với cha mẹ: kỷ luật cứu gia đình khỏi hoang mang. Không phải kỷ luật kiểu khắt khe, mà là kỷ luật kiểu “mình thương mình đủ để làm đúng”.
Nhiều cha mẹ chăm con cũng giống như quản lý bệnh mạn. Con hay ốm vặt, con viêm mũi họng tái đi tái lại, con rối loạn tiêu hóa… không thể “chữa một lần là xong”. Nó cần nhịp sống ổn, dinh dưỡng đều, ngủ đủ, vận động, và cách xử lý bình tĩnh. Khi bạn có kỷ luật, bạn bớt lo.

Kỷ luật trong sức khỏe kéo theo kỷ luật trong kinh doanh
Điều thú vị là kỷ luật chăm sức khỏe của anh Quý lại quay ngược trở lại giúp anh làm kinh doanh tốt hơn. Khi bạn quen đo đường huyết, ghi chép, nhìn dữ liệu, bạn sẽ quen với tư duy “đo – theo dõi – điều chỉnh”. Và đó chính là tư duy quản trị.
Anh áp dụng tính kỷ luật vào quản trị doanh nghiệp và nghiên cứu thị trường quốc tế. Anh cũng duy trì vận động, chạy bộ, tập luyện để giữ năng lượng tích cực và tư duy minh mẫn.
Tôi luôn nói với phụ huynh: một người mẹ kiệt sức không thể chăm con tốt. Một người cha kiệt sức cũng vậy. Giữ sức khỏe không phải chuyện cá nhân. Nó là trách nhiệm với gia đình.
Giá trị sống: chân thành, uy tín và học hỏi không ngừng
Sau biến cố, những giá trị mà Hồ Văn Quý theo đuổi càng rõ hơn: kỷ luật, kiên cường, chân thành, uy tín và tinh thần học hỏi.
Anh muốn xây cộng đồng yêu thích sản phẩm thủ công, giá trị văn hóa Việt, phát triển doanh nghiệp bền và trở thành người có ảnh hưởng tích cực trong ngành trang sức đá quý. Đồng thời, anh muốn chia sẻ trải nghiệm quản lý tiểu đường: từ hoang mang, sợ hãi đến chấp nhận và thích nghi, để người đồng cảnh hiểu rằng họ không đơn độc.
Với tôi, đây là một kiểu “đàn ông trưởng thành”: không giấu nỗi sợ, nhưng không để nỗi sợ điều khiển. Dám đối diện, dám điều chỉnh, và đi tiếp.

Lời kết: Hồ Văn Quý không chỉ mài đá quý, anh mài chính mình
Nếu ai hỏi “Hồ Văn Quý là ai?”, tôi sẽ trả lời anh là người làm trang sức thủ công mang bản sắc Việt ra thị trường quốc tế. Nhưng quan trọng hơn, anh là người đã đi qua bệnh tật, áp lực, trách nhiệm và chọn kỷ luật để sống tiếp – sống khỏe – sống có ích.
Với cha mẹ đang bận và đang lo, câu chuyện này nhắc một điều: đời sống không cần bạn hoàn hảo. Đời sống cần bạn bền. Mà bền thì bắt đầu từ những việc nhỏ: ăn đúng, ngủ đủ trong mức có thể, vận động đều, giữ nhịp gia đình, giữ chữ tín với chính mình.
Vì cuối cùng, con không cần cha mẹ “giỏi nhất”. Con cần cha mẹ “vững nhất”.
Các bạn có thể tham khảo thêm:

