Có một giai đoạn làm cha mẹ, mình sẽ nhận ra một sự thật rất “đau mà thật”: sức khỏe không chỉ là chuyện thuốc thang. Sức khỏe là thứ quyết định mọi thứ còn lại.
Con khỏe thì nhà yên. Con ốm, cả nhà đảo. Mẹ khỏe thì còn đủ kiên nhẫn. Mẹ kiệt, mẹ dễ cáu, con dễ quấy. Bố khỏe thì còn gánh được. Bố xuống sức, cả hệ thống gia đình chao đảo.
Vậy mà phần lớn chúng ta lại chăm sức khỏe theo kiểu “đến khi mệt quá mới lo”, “đến khi có bệnh mới chạy”. Tôi không phán xét, vì ai cũng bận. Ai cũng có một rổ việc trên đầu. Chỉ là đôi khi, mình cần gặp một người đã đi đường dài trong lĩnh vực sức khỏe để nhắc mình một câu rất đơn giản: chăm sức khỏe là việc phải làm đều, làm đúng và làm có chuẩn.
Hôm nay tôi kể bạn nghe câu chuyện của Taka (tên đầy đủ Takahara Keiichiro). Tôi kể không phải để bạn ngưỡng mộ. Tôi kể để bạn thấy một con đường rất rõ: từ một người xuất thân nghèo, đi Nhật với hai bàn tay trắng, học kỷ luật kiểu Nhật, rồi quay lại xây một hệ sinh thái sức khỏe và kinh doanh Nhật – Việt bằng chuẩn mực và trách nhiệm.
Và quan trọng hơn, tôi kể để những ba mẹ đang mệt vì cuộc sống, đang lo vì sức khỏe của gia đình, biết rằng: mình vẫn có thể bắt đầu lại từ những điều đúng, dù xuất phát điểm không thuận.
Vì sao Taka chọn kể câu chuyện này
Taka sinh ra ở miền Bắc Việt Nam, trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ của anh không có nhiều ký ức đẹp ngoài những ngày thiếu thốn và hình ảnh bố mẹ phải đi làm thuê xa nhà để nuôi bốn anh chị em ăn học.
Nhưng có một thứ tuổi thơ nghèo thường “tặng” cho con người, đó là cảm giác phải tự đứng lên sớm. Và cũng từ đó, Taka tò mò về thế giới bên ngoài: người ta học tập, làm việc, xây cuộc sống như thế nào. Cái tò mò ấy đi theo anh đủ lâu để một ngày anh quyết định rời Việt Nam sang Nhật lập nghiệp, dù lúc đó gần như bắt đầu từ con số 0.
Với tôi, đây là điểm khởi đầu rất đáng quý. Vì nhiều phụ huynh cũng đang sống trong cảm giác “mình muốn tốt hơn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu”. Taka bắt đầu bằng một quyết định không cho phép quay đầu. Và chính quyết định đó tạo ra đời sống mới.

Rời Việt Nam năm 2008: quyết định không có đường lui
Năm 2008, sau khi tốt nghiệp ngành Điện – Tự động hóa, Taka đăng ký chương trình kỹ sư sang Nhật. Gia đình không có điều kiện. Anh vừa học tiếng Nhật, vừa làm thêm, có lúc phải vay mượn để đủ tiền xuất cảnh.
Anh nhớ rất rõ cảm giác khi đó: vừa hy vọng, vừa sợ hãi. Nhưng anh hiểu một điều đơn giản: nếu không đi, anh sẽ sống với hai chữ “giá như” suốt đời.
Trong y khoa, tôi cũng gặp hai kiểu người. Một kiểu biết mình cần thay đổi nhưng cứ trì hoãn. Một kiểu bắt đầu dù còn sợ. Kết quả thường nghiêng về kiểu thứ hai. Không phải vì họ giỏi hơn. Vì họ dám bắt đầu.

Những năm đầu ở Osaka: kỷ luật kiểu Nhật và cái giá của sự chính xác
Những ngày đầu tại Osaka là quãng thời gian khó khăn nhất của Taka. Ngôn ngữ chưa vững. Văn hóa khác biệt. Môi trường làm việc thì đòi hỏi sự chính xác gần như tuyệt đối.
Taka không nói mình giỏi hơn ai. Anh chọn một cách duy nhất để tồn tại: làm nghiêm túc hơn mức người ta yêu cầu.
Ban ngày làm việc, ban đêm tự học tài liệu, quy trình, xin học thêm về robot hàn – một mảng khó và áp lực cao. Anh sai nhiều, nhưng không bỏ cuộc. Dần dần, anh được giao phụ trách hệ thống robot hàn.
Sau này nhìn lại, anh hiểu vì sao mình trụ được: biết nói ngôn ngữ của họ, hiểu cách họ suy nghĩ, và làm việc nghiêm túc dù không ai nhìn thấy.
Tôi muốn phụ huynh đọc đến đây và nhớ một điều: những thứ bền vững thường được xây trong lúc không ai nhìn thấy. Con bạn cao lên, thông minh lên, khỏe lên cũng không phải nhờ một ngày “làm mạnh”. Nó nhờ hàng trăm ngày làm đúng những điều nhỏ: ngủ đủ, ăn đúng, vận động, tiêm chủng, vệ sinh, và bình tĩnh.
Từ “làm đủ việc” sang “tạo giá trị”: bước ngoặt ở Aichi
Sau vài năm ở Osaka, Taka chuyển sang Aichi – trung tâm công nghiệp ô tô của Nhật. Anh làm CNC, lập trình gia công chính xác. Ban đầu anh không giỏi. Anh mang bản vẽ về nhà, thử đi thử lại, sai rồi sửa.
Có những đêm anh làm đến khuya, vừa lập trình vừa nghe sách nói về kinh tế, quản trị, phát triển bản thân. Và anh nhận ra một điều: làm đủ việc thì ai cũng làm được, nhưng tạo ra giá trị thì không nhiều người nghĩ tới.
Khi một người bắt đầu nghĩ về “giá trị”, họ sẽ không còn chạy theo ngắn hạn. Họ sẽ bắt đầu hỏi: mình làm cái này để làm gì, giúp ai, và có bền không.
Đến đây, ta bắt đầu thấy “tư duy hệ sinh thái” của Taka hình thành: sức khỏe nuôi dưỡng tư duy, tư duy tạo quyết định, quyết định tạo kết quả dài hạn.

Gia đình: điểm tựa để nghĩ dài và sống có nền
Năm 2011, Taka lập gia đình. Có vợ, có con, tư duy của anh thay đổi rõ rệt. Anh không còn nghĩ ngắn hạn, mà nghĩ đến chuyện “xây nền”.
Ngoài công việc chính, anh dạy thêm tiếng Nhật cho các bạn thực tập sinh, tích lũy từng chút một. Đến năm 2016, vợ chồng anh mua được căn nhà đầu tiên tại Nhật. Với anh, đó không chỉ là căn nhà. Đó là cảm giác mình đã thực sự cắm rễ.
Bạn có thấy giống tâm lý của cha mẹ không? Khi có con, mình không còn muốn sống kiểu “hên xui”. Mình bắt đầu muốn ổn định. Muốn có nền. Muốn những lựa chọn của mình an toàn hơn, tử tế hơn, và ít rủi ro hơn.
Và chính vì có gia đình, nhiều người cũng bắt đầu quan tâm tới sức khỏe theo kiểu “chủ động”. Không phải để sống lâu cho mình. Mà để còn đủ sức mà lo cho con.
Rẽ sang kinh doanh: tự do phải đi cùng trách nhiệm
Khoảng năm 2015, Taka bắt đầu thử kinh doanh nhỏ, bán hàng từ Nhật về Việt Nam. Kết quả ban đầu khiêm tốn, có lúc nản. Nhưng anh nhận ra một điều rất rõ: đi làm thuê giúp học kỹ năng, còn kinh doanh giúp chủ động cuộc sống và thời gian.
Năm 2018, anh quyết định rời bỏ công việc kỹ sư để đi trọn con đường kinh doanh. Đây là một quyết định không dễ, nhưng anh xem nó là cần thiết.
Tôi muốn nhấn mạnh chữ “trách nhiệm”. Nhiều người thích chữ “tự do”, nhưng quên rằng tự do thật luôn đi cùng trách nhiệm. Trong lĩnh vực sức khỏe, trách nhiệm còn lớn hơn. Vì bạn chạm trực tiếp vào sự an tâm của người khác.

Beautyjapan và Fucoidan: kinh doanh sức khỏe bằng chuẩn Nhật, không cho phép “đánh nhanh”
Hiện nay, Taka là CEO của Beautyjapan, doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực sản xuất và kinh doanh Fucoidan – nhóm sản phẩm chăm sóc sức khỏe theo hướng nâng cao thể trạng, hỗ trợ phục hồi và đồng hành cùng người dùng trong những giai đoạn cần chăm sóc nghiêm túc.
Taka nói thẳng: kinh doanh sức khỏe không phải cuộc chơi ngắn hạn. Đây là lĩnh vực không cho phép sai. Trước khi đưa sản phẩm ra thị trường, anh tự hỏi ba câu:
Sản phẩm có giúp nâng đỡ thể trạng một cách hợp lý không?
Có giúp người dùng phục hồi và sống tốt hơn không?
Và có thể đồng hành lâu dài với những người đang cần chăm sóc sức khỏe nghiêm túc không?
Dù bạn là người tin mạnh vào thực phẩm chức năng hay là người dè dặt, thì ba câu hỏi này là thứ tối thiểu một người làm nghề tử tế phải có. Nó giống hệt một bác sĩ kê thuốc: phải nghĩ tới lợi ích, rủi ro, và tính phù hợp lâu dài.
Taka chọn làm chậm hơn, khó hơn, nhưng bền hơn. Vì trong lĩnh vực liên quan đến sức khỏe, không có chỗ cho sự thỏa hiệp.
Vì sao Taka không chỉ bán sản phẩm, mà xây hệ sinh thái
Taka không muốn chỉ là người bán một hộp sản phẩm. Anh muốn xây một hệ sinh thái sức khỏe và kinh doanh Nhật – Việt. Vì anh hiểu: nếu chỉ bán sản phẩm mà người dùng không thay đổi thói quen sống, không hiểu cách chăm sức khỏe, thì họ sẽ luôn quay về vòng lặp cũ: mệt rồi mới lo, lo xong rồi lại quên.
Hệ sinh thái mà Taka hướng tới nằm ở ba tầng:
Tầng sức khỏe: giúp người dùng hiểu giá trị của chăm sóc chủ động, không đợi bệnh mới chạy.
Tầng tư duy: khi cơ thể ổn hơn, tâm trí rõ hơn, quyết định tốt hơn.
Tầng kinh doanh: tạo mô hình giúp người bận vẫn có thể tạo thêm thu nhập theo hướng có chuẩn, có kỷ luật, có đạo đức nghề.
Tôi thấy đây là cách nghĩ phù hợp với phụ huynh. Vì sức khỏe gia đình không phải một việc riêng lẻ. Nó là cả một hệ thống: ăn, ngủ, vận động, môi trường, tinh thần, thói quen. Một mảnh sai, cả hệ thống chao.
Bài học dành cho phụ huynh: kỷ luật không làm mình khô, kỷ luật giúp mình bền
Nếu tôi chọn một bài học của Taka để gửi tới phụ huynh, tôi chọn chữ “kỷ luật”.
Kỷ luật kiểu Nhật mà Taka học không phải là tự hành hạ mình. Kỷ luật là làm đúng điều cần làm, lặp lại đủ lâu, dù không ai nhìn. Kỷ luật là có tiêu chuẩn và giữ tiêu chuẩn. Kỷ luật là nói ít và làm nhiều.
Nuôi con cũng vậy. Đừng chờ tới khi con ốm nặng mới lo. Đừng chờ tới khi mẹ kiệt mới nghỉ. Đừng chờ tới khi gia đình rạn mới quay lại “kết nối”. Bạn bắt đầu từ điều nhỏ nhất: bữa ăn, giấc ngủ, vận động, và một khoảng yên trong ngày.
Khi mẹ bớt mệt, mẹ bớt cáu. Khi mẹ bớt cáu, con bớt quấy. Khi con bớt quấy, nhà yên. Nhà yên rồi, mọi thứ khác mới có chỗ mà tốt lên.

Lời kết: Taka là ai và vì sao câu chuyện này đáng để bạn nhớ
Nếu ai hỏi “Taka là ai”, tôi sẽ trả lời: Taka là một người từng đi Nhật từ con số 0, học kỷ luật kiểu Nhật, rồi chọn làm kinh doanh sức khỏe bằng chuẩn mực và trách nhiệm. Anh không chạy theo nhanh. Anh xây hệ sinh thái để người Việt có thể sống chủ động hơn về sức khỏe và vững hơn về cuộc sống.
Còn nếu hỏi “bài học cho bạn là gì”, tôi muốn bạn nhớ một câu: đừng đợi tới khi mệt quá mới chăm mình. Chăm sức khỏe là chuyện phải làm từ khi mình còn đang “ổn”.
Bạn không cần làm tất cả ngay hôm nay. Bạn chỉ cần bắt đầu bằng một điều nhỏ: ngủ sớm hơn 15 phút, uống đủ nước, bớt đồ ngọt, thêm vận động, và nghiêm túc với sức khỏe như cách người Nhật nghiêm túc với công việc.
Đi đủ lâu, bạn sẽ thấy điều Taka đã thấy: con đường sẽ mở. Và cái bạn nhận lại không chỉ là sức khỏe, mà là sự an tâm cho cả gia đình.
Các bạn có thể tham khảm thêm:

