Có một kiểu “thành công” mà nhiều người ngoài nhìn vào sẽ khen, nhưng người trong cuộc thì đôi khi chỉ muốn thở. Thu nhập ổn. Công việc chạy. Đội nhóm đông. Lịch kín. Điện thoại rung cả ngày. Tin nhắn không dứt. Và rồi đến tối, mình ngồi xuống bàn ăn với gia đình, nhưng đầu vẫn ở ngoài kia. Có khi bữa cơm chỉ là hình thức. Có mặt đó, nhưng không thật sự hiện diện.
Tôi gặp rất nhiều ba mẹ như vậy trong phòng khám. Con hay ốm vặt, ăn uống thất thường, ngủ kém… nhưng sâu hơn là cả nhà đang thiếu nhịp. Thiếu nhịp sinh hoạt, thiếu nhịp ăn, thiếu nhịp nghỉ, thiếu nhịp “ở cùng nhau”. Và người gánh nhiều nhất thường là mẹ.
Hôm nay tôi kể về Tạ Kỳ Anh – một nữ doanh nhân, nhà đào tạo, và cũng là một người mẹ. Tôi kể không phải để bạn học cách “làm giàu”. Tôi kể để bạn thấy một điều rất đời: có những người từng chạy rất nhanh, nhưng sau đó họ học cách chạy đúng. Đúng ở đây là: vừa có sự nghiệp, vừa giữ được gia đình.
Continue reading “Tạ Kỳ Anh là ai: nữ doanh nhân dạy bán hàng thực chiến, nhưng điều khiến tôi nể nhất là chị biết dừng lại để giữ bữa cơm gia đình”