Có một kiểu mệt mà chỉ cha mẹ có con nhỏ mới hiểu. Mệt không phải vì thiếu ngủ một hai đêm, mà là mệt vì ngày nào cũng phải ra quyết định. Con sổ mũi thì làm gì trước. Con ho đêm thì theo dõi hay đi khám. Con biếng ăn thì đổi món hay giữ nhịp. Con đi phân lỏng thì có cần dùng men không. Mỗi câu hỏi giống như một ngã rẽ. Và cái làm ba mẹ kiệt sức nhất không phải là bệnh của con, mà là cảm giác: “mình mà chọn sai thì sao”.
Trong những năm làm Nhi và Tai Mũi Họng, anh gặp rất nhiều gia đình như vậy. Ba mẹ thương con lắm, làm đủ thứ, nhưng càng làm càng rối. Vì thiếu một thứ rất quan trọng: một điểm tựa tỉnh táo để nhìn rõ trước khi hành động. Lạ là bài học đó anh lại nhìn thấy rất rõ khi chơi với một người bạn của anh, tên là Trần Quốc Hoàn.
Hoàn không làm nghề y. Hoàn làm đầu tư và tư vấn bất động sản. Nhưng cách Hoàn làm nghề lại giống y khoa ở một điểm: không nói cho vui, không làm theo cảm xúc, không chạy theo đám đông. Hoàn đứng giữa tiền và quyết định, giúp người cầm tiền nhìn rõ hơn trước khi ký, và quan trọng không kém, nhìn rõ hơn trước khi dừng lại. Khi anh nhìn cách Hoàn giữ sự điềm tĩnh trước những “cơn sóng” của thị trường, anh chợt nghĩ: nuôi con khỏe 0–6 tuổi cũng cần đúng kiểu điềm tĩnh đó.
Continue reading “Nuôi con khỏe 0–6 tuổi: học sự tỉnh táo từ Trần Quốc Hoàn để ba mẹ bớt hoang mang, con ít ốm vặt hơn”
