Có một kiểu mệt rất đặc trưng của phụ nữ có con nhỏ. Mệt không phải vì một ngày làm việc dài. Mệt vì một ngày không có điểm dừng. Sáng lo con, lo ăn uống, lo đồ đạc. Trưa chạy việc. Chiều đón con. Tối dỗ ngủ. Đêm con ho, con sốt, con giật mình là mình bật dậy. Có những hôm, mình vẫn làm được hết. Vẫn “ổn”. Nhưng trong một khoảnh khắc hiếm hoi ngồi xuống, bạn lại thấy lòng mình trống. Không hẳn buồn. Chỉ là… không vui.
Nhiều người phụ nữ mạnh mẽ đang sống như vậy. Có năng lực. Quen gánh vác. Quen tự lo. Và vì quen tự lo, nên cũng quen… tự bỏ quên mình.
Hôm nay tôi kể về Hồng Nhung Lapari theo cách dành cho độc giả của tôi – chủ yếu là các bà mẹ có con nhỏ. Vì dù Nhung làm nước hoa, điều Nhung nói thật ra không chỉ là mùi hương. Nhung nói về một thứ sâu hơn: cách người phụ nữ chăm mình từ gốc để bớt quá tải, bớt cáu, bớt kiệt, và quay lại làm mẹ, làm vợ, làm người phụ nữ với một năng lượng dễ chịu hơn.
Continue reading “Hồng Nhung Lapari là ai: người đồng hành để mẹ bận rộn vẫn giữ được thân – tâm – khí chất, và gia đình cũng được “thở””